Hầu hết chúng ta đều cho rằng mình rất hiểu thông điệp của câu chuyện và nghĩ theo hướng “anh chàng David bé nhỏ đã đánh bại kẻ khổng lồ Goliath” hay “tất cả những gì mà David có chỉ là cái trành ném đá”. Đến khi xem xét lại, tôi thấy tất cả chúng ta đều đã hiểu sai một cách nghiêm trọng.
Tại thung lũng tuyệt đẹp Elah, cuộc chiến tranh giành vương quyền đang sắp diễn ra giữa hai tộc Philistines và Sauler.
Palestine là nơi có địa thế hiểm trở: dọc theo biên giới phía đông là dãy núi, nối giữa dãy núi với đồng bằng là khu vực mang tên Shephelah – một dãy các thung lũng và rặng núi kéo dài từ đông sang tây. Đặc biệt, vùng đất này có ý nghĩa chiến lược quan trọng khi góp phần ngăn chặn quân địch trên đồng bằng ven biển tìm đường đi vào trong dãy núi đe doạ dân cư sinh sống ở đó.
Thâm thù giữa hai tộc kéo dài hơn 3.000 năm đã đến lúc phải kết thúc. Nhưng vì địa thế hiểm trở, cả hai đều trong thế “tiến thoái lưỡng nan”. Bên nào xuất quân trước phải vượt qua thung lũng dài cả vài cây số, đủ để máy bắn đá bắn “nhừ xương”.
Không thể chờ đợi thêm, Philistines đánh tiếng mỗi bên hãy cử ra chiến binh mạnh nhất của mình để phân định thắng bại bằng trận đánh một đối một. Người Philistines cử Goliath – một người khổng lồ cao chín bộ một tấc (6 foot 9 ~ 2m1), từ đầu đến chân được trang bị giáp đồng lấp lánh, có một thanh gươm, một cây lao và một thanh giáo.
Đối đầu với gã đồ tể sở hữu vẻ ngoài hung tợn như thế, binh lính Israel thật sự kinh hãi, chạm trán với hắn chắc chắc chẳng còn cơ hội nào để sống sót trở về.
Trong lúc quân lính đang hoảng loạn, một giọng nói dõng dạc hô to: “Tôi sẽ chiến đấu với hắn”. Tất cả quay người nhìn lại, đó là một anh chàng chăn chiên trẻ tuổi với vóc dáng tầm thường tiến gần đến phía nhà vua. “Nực cười. Ngươi chỉ là một đứa con nít thì làm sao mà thắng nổi hắn chứ.” – Vua Saul nói. Mặc cho sự nghi hoặc từ đám đông, chàng trai quả quyết mình đã bảo vệ được đàn chiên khỏi sư tử và đàn sói biết bao năm nay. Đây quả là một sự so sánh khập khiễng.
Ngước mắt nhìn bốn quân, một hàng dài binh lính cường tráng ai nấy chen chúc nhau lùi xuống, chân tên này dẫm chân tên kia la oai oái. Vua Saul đành phải chấp nhận, kêu quân lính chuẩn bị vũ khí, bộ áo giáp tốt nhất dành cho anh. Thế nhưng, chàng thanh niên trẻ tuổi lại từ chối. Nhìn xuống ngọn đồi sỏi đá, David nhặt lên 5 hòn đá rồi bỏ vào trong túi chiên của mình và tiến đến sườn núi.
Đứng từ xa, Goliath buông lời châm biếm: “Đúng là bọn dân hèn mọn, cả quân lính bầy bầy lớp lớp mà không cử được tên tướng hoành tráng nào, lại cử một thằng nhóc hôi sữa. Được rồi, hãy xuống đây và đấu với ta một trận ra trò nào. Ta sẽ xay ngươi thành cám”.
Mắt mũi Goliath thấy David chỉ cầm theo bộ túi thô sơ cùng cây gậy rồi hét to: “Bộ ngươi cho ta là chó hay sao mà cầm gậy đến?”
Chàng chăn chiên lấy một viên đá ra khỏi túi của mình, đặt nó vào ná và cuộn lại để viên đá bay đi. Viên đá trúng ngay giữa hai mắt của gã khổng lồ – vị trí dễ bị tổn thương nhất. Hắn ngã vật xuống, đã chết hoặc bất tỉnh. Chàng trai chăn chiên đã chạy lại với thanh gươm và cắt đầu tên khổng lồ. Thấy thế, dân Philistines quay đầu bỏ chạy.
Cần nhấn mạnh rằng, tên của người khổng lồ là Goliath và tên của chàng trai chăn chiên là David. Tôi đã luôn nghĩ rằng David là kẻ yếu. Và lý do câu chuyện này ám ảnh tôi trong quá trình viết nên cuốn sách của mình, đó là những điều tôi tưởng mình biết về câu chuyện hoá ra lại sai.
Thực tế, David và Goliath được nhắc đến như một phép ẩn dụ để chỉ về những chiến thắng “bất khả” của kẻ yếu trước kẻ mạnh hơn. Vậy, vì sao chúng ta lại gọi David là kẻ yếu?
Tuy nhiên, chúng ta hãy đánh giá lại về sức mạnh và yếu điểm của David và Goliath qua từng khía cạnh.