The Book of Twist – Một cuốn sách bẻ lái cách suy nghĩ chuẩn mực, đồng thời chia sẻ thông điệp chính về điều gì làm nên một cuộc đời thành công.
Sách bắt đầu bằng một câu hỏi đầy kích thích “Tại sao những gì ta biết về thành công có khi lại sai?” cùng tựa đề “Chó sủa nhầm cây” khiến ta tự hỏi bản thân rằng những điều mình tin tưởng để tạo nên thành công bấy lâu – liệu có đúng?

Xuyên suốt cuốn sách là cách suy nghĩ để có được thành công ở mọi mặt của cuộc sống: công việc, bạn bè, gia đình, sự nghiệp và sức khoẻ. Tuy nhiên, tôi sẽ chọn ra một vài mẩu chuyện tâm đắc nhất để chia sẻ, và hầu hết chúng liên quan đến vấn đề tư duy trong công việc.
Điều khiến tôi cảm thấy cuốn sách này rất thú vị là, nó thực sự giống như câu hỏi nhấn mà sách đã đặt ra: “Những gì chúng ta biết về thành công có khi lại sai?”, và các câu chuyện bên trong cũng được chọn lọc để bổ trợ mạnh mẽ cho ý tưởng chính đó. Và vì thế, có thể gọi cuốn sách này bằng một cái tên mà dân sáng tạo sẽ rất thích: “The book of twist”, mà Việt hoá thì có thể gọi vui là “Tuyển tập những pha bẻ lái kinh điển”.
Điểm thú vị ngay khi mở phần mục lục cuốn sách đó là hầu hết các chương đều bắt đầu bằng một câu hỏi (6/8 chương).
“Tại sao những gì ta biết về thành công có khi lại sai?”
Trường học có nội quy chung trong khi cuộc đời lại thường không như vậy. Winston Churchill không phải là một hình mẫu lí tưởng cho vị trí thủ tướng luôn làm điều đúng đắn, hoàn toàn đối lập với Neville. Churchill là một kẻ phi chính thống. Ông không chỉ ái quốc thông thường mà còn thể hiện sự hoang tưởng đến bất kỳ mối đe doạ quyền lực nào.
Ông không tin Hitler là một tên giữ lời hứa, ông không tin hắn sẽ để yên, hay thôi không bắt nạt mọi người nữa dù cho có cống nạp nhiều thứ. Churchill biết là cần phải đến lúc tẩn cho tên này một trận. Niềm tin vốn ảo tưởng tồn tại bấy lâu chính là cửa sống của Anh trước khi quá trễ để kịp trao chức vụ thủ tướng cho Churchill – sau này được xem là thủ tướng được tôn kính bậc nhất của thế giới.

Winston Churchill – Vị Thủ tướng nước Anh trong thời Chiến tranh thế giới thứ 2.
Gautam Mukunda tin rằng có đến 2 loại hình lãnh đạo khác nhau: nhóm chọn lọc và không chọn lọc.
Ngắn gọn thì, nhóm chọn lọc là nhóm chính thống, theo cấp bậc, được thăng chức và tuân thủ luật lệ, đáp ứng được nhu cầu, trong khi loại thứ hai là loại rớt từ trên trời rơi xuống, những người nhảy xổ vào bất ngờ và khó đoán – là nhóm không chọn lọc.
Theo nghiên cứu của Mukunda áp dụng cho mọi đời tổng thống, lý thuyết của ông dự đoán đến 90% về mức độ ảnh hưởng của lãnh đạo chọn lọc hay không chọn lọc.
Những nhà lãnh đạo chọn lọc không rung lắc con tàu, trong khi nhà lãnh đạo không chọn lọc không biết gì ngoài việc lắc lư. Thường thì họ phá nát bấy mọi thứ, nhưng đôi khi phá nát cả một chế độ nô lệ như Abraham Lincoln.
Kể cả bản thân Mukunda, khi bài luận án tiến sỹ của ông trở thành một vật kì lạ trong thị trường nghề nghiệp học thuật. Hai lời mời phỏng vấn trên năm mươi đơn ứng tuyển – tỉ lệ là 4%. Tất cả các trường đều muốn một giáo sư bình thường – một người được mong đợi sẽ làm việc họ được mong đợi – một giáo sư “chọn lọc”.
Cách tiếp cận trên-trời-rơi-xuống của Mundaka khiến cho rất nhiều trường từ chối đón tiếp ông, chỉ có những ngôi trường thật sự cool-ngầu như trường Kinh Doanh Harvard mong muốn tìm kiếm ngôi sao ngoại lệ thì Mundaka được duyệt.
<aside> 💡 Mukunda nói “Sự khác biệt giữa nhà lãnh đạo tốt và vĩ đại không phải là ở vấn đề nhiều hơn. Đơn cử như dân Anh nhìn thấy sai lầm từ vụ khuyên giải phát-xít và nói ‘Hãy cho chúng tôi một Neville Chamberlain’ – nếu thế thì chắc toi rồi. Họ không cần thêm một nhà lãnh đạo chọn lọc, họ cần một ai đó mà hệ thống không bao giờ cho họ được phép bước vào cửa. Nếu cách cũ đã không ra gì mà còn nhân đôi nó lên thì bại thêm bại”.
</aside>